install
  1. “ai trong tim chẳng có một tòa thương thành”

    đây là một tiêu đề một chương trong một cuốn ngôn tỳnh đại tiểu thuyết của Tân Di Ổ đại cô nương đại tác gia.

    thiệt là vô duyên vô phúc, cuốn này tại hạ chưa được đọc.

    “thương thành” tức là tòa thành chứa đựng những nỗi đau thương. cứ hình dung là trong lòng chúng ta, lúc nào cũng có những nỗi đau, sự tổn thương nhất định nào đó, và chúng được bao bộc bởi một tòa thành. bất khả xâm phạm, bất khả đánh tan. đại loại vậy.

    ngoài từ “thương thành”, Tân Di Ổ đại cô nương còn có một từ nữa là “phù thành” tức là tòa thành trôi nổi, vô định.

    cái câu thương thành gì gì ở trên thường được các bạn gái xinh bảo vật của chúng ta chia sẻ trên status, lấy làm tiêu đề note hay làm câu mô tả cho blog của mình… đại loại là sâu sắc đồng cảm.
    thiệt ra (mà không thiệt ra cũng không sao), câu này đúng. dù lớn, dù nhỏ, dù khác biệt hay tương đồng, chúng ta hầu như luôn tồn tại một thứ tổn thương gì đó trong lòng mình. đặc biệt là những thứ tổn thương liên quan đến tình yêu này nọ (những thứ liên quan đến tình bạn, tình cảm gia đình ba má, con cái, chó mèo, tổ quốc vân vân không nhắc đến ở đây). theo một khảo sát nho nhỏ, các bạn bảo vật của chúng ta khi share câu trên đến 98% là bị tổn thương sâu sắc về tình cảm. 

    sau mối tình thứ nhất, mối tình thứ hai, hay mối tình thứ tám gì đó đại loại vậy, trong lòng các bạn hẳn nhiên tồn tại một thứ gọi là tổn thương. thứ tổn thương trầm trọng bên trong này đại loại là do một thứ võ công cực kỳ lợi hại đã có từ hồi khởi thủy đầu tiên của loài người gây nên. vốn dĩ nó có tên là “phụ bạc vô tình cước”, nói ngắn gọn tức là bị đá.

    theo một khảo sát nhỏ, có đến tám ngàn tám trăm tám mươi tám lý do để biện giải cho môn võ công lợi hại nói trên. thường thì lý do lớn nhất là “chúng ta đíu hợp nhau” và “bắt cá hai tay, một chân hai xuồng”, đại cbn loại là vậy.

    thiệt ra (mà không thiệt ra cũng không sao), cái tòa thành pee thương trong lòng mỗi người dần dần cũng có lúc sụp đổ. thời gian là thứ đáng sợ, có thể phủ bụi mờ lên bất kỳ thứ gì hoặc tàn phá nó vĩnh viễn. thương thành vốn dĩ cũng chỉ là một thứ thành như bao thứ thành quách khác, chẳng có gì vĩnh viễn tồn tại, vĩnh viễn hiện hữu.

    có điều, tòa thương cbn thành gì đó dẫu có mất đi thì nó cũng để lại một thứ nền móng đáng sợ khác có thể từ đó xây nên một thứ gọi là nghi hoặc thành hoặc ngờ vực thành.

    tổn thương là chuyện nhỏ, lòng tin mất đi mới là chuyện lớn.

    vốn dĩ theo tại hạ, tòa thành đáng sợ nhất trong lòng chúng ta không phải là thương thành mà là nghi thành. những thứ chân thành, trong sáng, vô tư, vô ưu khi đã vĩnh viễn mất đi thì thứ còn lại chỉ là nghi hoặc, sợ hãi và lo lắng.

    mà, chúng ta có tám ngàn tám trăm tám mươi tám nỗi sợ.

    nỗi sợ lớn nhất chính là nỗi sợ vì không đủ tin tưởng vào chính mình và tình cảm của chính mình.

    cái đó mới là nỗi pee thương lớn nhất của chúng ta.

    chân chính pee thương.


    - trích từ “Phan tiên sanh bàn dìa thương thành”, trong cuốn “Cái đíu gì cũng dám phịa ra để nói”.

  2. chép lại mấy câu trong bài “Hãy đổi chỗ cho nhau” hồi 2011




    nếu một ngày em hóa thành đàn ông

    còn anh trở thành một cô gái đẹp

    như chuyện cổ tích ngày xưa, 

    chúng ta cãi nhau, ông Bụt bà Tiên hiện ra và ban phép

    “Hãy đổi chỗ cho nhau!”

    điều gì sẽ diễn ra tiếp phía sau

    chắc là đầu tiên cả hai sẽ bị shock

    sau một giấc ngủ dài

    em mở mắt mỉm cười đưa tay vuốt tóc

    chẳng thấy tóc đâu

    chỉ thấy râu

    râu đâm lỉa chỉa

    thảng thốt bàng hoàng kinh hồn bạt vía

    chuyện gì đã xảy ra

    chuyện gì đã xảy ra

    khi anh thức dậy thấy mình cũng khác xa

    khác xa với mình lúc trước

    ngực đẹp, mắt to, eo nhỏ, chân dài 

    đúng như những gì anh ao ước

    ở em

    và đau đớn thật nhiều, đéo thể nào tin được 

    chim anh đâu?

    ta sẽ gọi cho nhau

    lắp ba lắp bắp chẳng thể nói được thành câu

    chỉ im lặng thật lâu, thở dài

    “Chết mẹ!”

    giọng anh thỏ thẻ, giọng em gầm gừ

    rồi cũng phải động viên nhau, thôi thì từ từ

    từ từ sẽ quen

    hai đứa vỗ về, ôm nhau bật khóc

    ông Bụt bà Tiên

    chó chó…

    mọi việc dĩ nhiên là diễn ra rất khó

    bởi lẽ chưa quen

    đau khổ nhất là mỗi khi đi tắm

    mắt anh trợn trừng

    máu mũi trào ra

    bàn tay chạm nhẹ vào da

    mỉm cười thỏa mãn

    em thì thở dài ngao ngán

    soi mình trong gương 

    rồi lại, cúi xuống mà nhìn

    cái đó trời ơi

    một thời đã nghĩ nó rất tuyệt vời

    bây giờ cầm trong tay mà rơi nước mắt

    bỗng dâng lên niềm cảm thông sâu sắc

    thôi thì mọi chuyện sẽ qua đi…

    nếu một ngày em hóa thành đàn ông

    còn anh trở thành một cô gái đẹp

    anh đi guốc cao cao, em lết đôi dép kẹp

    anh váy đầm hoa, đứng ngồi khép nép

    em đi hai hàng, bụi bặm quần jeans

    cứ ngỡ rằng mình đã hóa điên

    nhưng rồi cũng phải tin là sự thật

    sự thật là ở trên mặt đất

    đàn bà đàn ông, không thể nào chỉ một loài duy nhất

    đéo vui đâu

    phải có cả hai, làm gì cũng phải có nhau

    anh là đàn bà, em là đàn ông

    dẫu vậy thì

    thì cũng được

    em có thể tung hoành đường đời xuôi ngược

    anh có thể ở nhà rửa chén nấu cơm

    tối tối về gửi nhau một cái ôm

    trao hơi thở, ngửi mùi mồ hôi cũ kỹ

    ở trên đời chẳng có điều gì vô lý

    cũng chẳng có gì kỳ diệu sâu xa

    có chăng thì chỉ chúng ta

    anh là thằng đàn ông, em là cô gái đẹp

    chẳng cần bà Tiên hiện ra và ban phép

    chẳng cần đổi chỗ nữa đâu

    chỉ cần nhìn vào ánh mắt của nhau

    chỉ cần hiểu rằng tụi mình là một…

    và vậy là mọi chuyện lại tốt

    lại có thể cãi nhau mỗi ngày

    cãi nhau mà tay vẫn nắm bàn tay

    mỉm cười thỏa mãn

  3. 30/4 vừa rồi mình có đi loanh quanh rồi ghé về Hà Nội chơi một chốc :P

  4. haithanh:

    #68

    tháng năm.

    từ đầu năm tới giờ, tính ra anh đi cũng nhiều. những điểm đến có thể không hấp dẫn dí nhiều bạn, dưng anh lại cảm thấy thú vị. thú vị vì được đến những nơi mình chưa bao giờ đến. hồi còn con gái đọc thơ Phạm Hữu Quang thấy sướng tê tái. đọc mấy chuyện kể về ổng càng khoái. kiểu “rằng ta chẳng phải đứa rong chơi / giang hồ nát chiếu về chốn cũ / gối đầu con sóng đêm nay ngủ / so tiếng độc huyền rơi rơi rơi / ta lớn lên, từ đó, khoảng trời…”

    nói chung, được lăn lộn bụi bờ trong những ngày mê mải nào đó, dí anh là một niềm cảm khoái vô cùng. 

    lần này đi cũng vậy. cũng háo hức, cũng đợi chờ. mà, lần này đi dí ba anh và đồng bọn của ổng.

    đồng bọn dí nhau nên lên xe hai ông già quấn lấy nhau nói chuyện bỏ thằng nhỏ bơ vơ. thằng nhỏ cứ ngồi ngốc mỏ lên nghe chuyện ngày xưa, hồi đó, chỗ này, bây giờ, con đó, thằng A, bác B, năm đó tụi mình, nếu như thì giờ đã, đời dzậy mà nhanh,… bla bla nói chung là vừa tò mò vừa buồn cười. buổi chiều mấy ông già ngồi dí nhau càng buồn cười. anh ngồi hóng chuyện mà cảm giác như giữa bọn thanh niên hai mấy. mày mày tao tao đuma đume đệm ngọt xớt đầu câu rồi trêu aka troll aka đâm nhau tá lả. ông nào cũng đầu bạc lơ phơ, có cháu ngoại cháu nội. ngồi chơi mà nhấp nhỏm để tao về đón con A rồi đưa thằng B đi học xong ra nhậu dí tụi mày. còn ba anh thì cả ngày cứ nhăm nhe gọi về cho cháu nội đòi nói chuyện dí con nhóc ba tháng tuổi, hôm nay nó về chơi mà lại đi nên tiếc nuối hê hê.

    buổi chiều ngồi uống mấy lon bia trước cửa khách sạn sát bờ kè ven biển nghe xe kẹo kéo ca vọng cổ ngọt lịm người rồi anh xách xe chạy một vòng. nghe bảo ở đây có khu lấn biển đẹp lắm nên cũng tò mò vì không hình dung được nó như thế nào. cuối cùng thì anh thấy nó giống hệt khu Phú Mỹ Hưng ở Sài Gòn, có điều có biển và đẹp hơn. mọi thứ đều đẹp, từ biệt thự, nhà hàng, cà phê, khu vui chơi, mua sắm, đường xá, nói chung là rất là ổn. 

    chạy một vòng rồi chạy về, nằm nhìn trần nhà. thành phố nhỏ, những con đường không quen, chạy loanh quanh xíu rồi cũng hết.

    nằm nhìn trần nhà đã rồi lại đi bộ dọc theo bờ kè ven biển kiếm gì ăn. chẳng có gì ăn, chỉ có nước mía. vậy là uống nước mía. lúc người ta đang xay mía, tự dưng suy nghĩ nếu như mình uống xong không trả tiền mà chạy luôn thì sao. người ta có dí mình không, nếu dí mình thì mình chạy có thoát không, nếu không thoát thì người ta bắt được có quính mình không, nếu quính thì mình có quính lại không hay nằm một cục như cục gạch rồi xong xuôi mình lết dìa… nghĩ đã đời xong móc tiền ra trả. bảy ngàn, ly nước mía rất ngon, làm nhớ mấy ly nước mía ở chợ Phú Nhuận. hồi đó, đi đâu khuya khuya cũng ghé về đó uống. mát và ngon.

    bây giờ thì nằm trong phòng và viết cho em. lá thư thứ sáu mươi tám, ngày thứ sáu mươi tám kể từ khi anh viết lá thư đầu tiên. trong rất nhiều thứ lo lắng, rất nhiều suy nghĩ phải nghĩ mỗi ngày, rất nhiều chuyện phải nhào vào giải quyết thì việc dành mười lăm phút (và thường thì nhiều hơn) để nhớ và viết cho em để kể lể thứ này thứ nọ thứ kia là điều làm anh cảm thấy rất vui. 

    ít ra, anh thấy mình được chia sẻ gì đó với em.

    -

    anh,

    pth.

    cơ bản thì anh là con ếch và đang cố nhảy nhảy nhảy mỗi ngày…

  5. haithanh:

    #59

    Sài Gòn tháng năm, những ngày tươi đẹp.

    bây giờ đã hơn mười một giờ khuya, anh vừa về nhà một lúc. buổi chiều lang thang đi ăn với mấy đứa trong công ty rồi ngồi nói chuyện với một đứa em.

    chỉ còn vài ba ngày nữa thì anh sẽ chính thức ngừng công việc hiện tại lại và thảnh thơi đạp xe bán cà phê dạo như mơ ước thanh xuân tuổi trẻ ngông cuồng và ngu xi. 

    không khó để quyết định, nhưng cần nhiều dũng cảm để đối diện với những gì mình từ bỏ. sẽ khó khăn nhiều, và có một số ngày tiếp tục úp mặt vào tường suy nghĩ xem bán chất xám mình như thế nào mà vẫn sang vẫn chảnh. sẽ lại chạy ngược chạy xuôi để làm đủ thứ chuyện, cực nhọc hơn, chắc chắn. nhưng mà, chắc sẽ vui vẻ hơn hoặc ít nhiều cảm thấy hạnh phúc với những gì mình làm.

    điều đau khổ nhất là những gì mình làm không tạo ra được giá trị gì hoặc bị phủ nhận.

    mà thôi, đó là những gì sắp sửa xảy ra.

    buổi chiều, tự nhiên thèm được nói chuyện với iđó điên đảo. thèm được là người nói chứ không phải là người nghe. có tám ngàn tám trăm tám mươi tám câu chuyện để kể, để nói, để bla bla… về đủ thứ những dự định, ước mơ, về sự hoang mang và những lo lắng. hoặc chỉ để khi iđó hỏi ừ thì giờ tính sao thì chỉ cười he he rồi nhênh nhếch mép lên mà nói sao đâu, sao thì sao thôi, đừng lo đừng lo.

    mà thôi, kể chuyện khác.

    “500 days of summer” là một bộ phim mà anh rất thích. phim kể về một chàng trai tên là Tom và một cô gái tên là Summer. họ bắt đầu mối quan hệ của mình, thân thiết, thích rồi mường tượng là yêu nhau. Tom tin vào tình yêu, Summer thì không. mối quan hệ kéo dài trong năm trăm ngày rồi Tom nhận ra Summer không yêu anh. cuối cùng cô đồng ý với Tom là có những tình yêu thật sự tồn tại và tìm thấy những điều đó ở một người khác, không phải Tom.

    mối quan hệ của họ kết thúc ở đó, sau rất nhiều vật vã đau khổ, Tom nhận ra rằng anh thật sự mong Summer hạnh phúc. thất tình là chuyện bình thường, anh nghĩ rằng Tom cũng đồng ý với anh, trên thế giới mỗi ngày có tám triệu tám trăm tám mươi tám người thất tình. cuối cùng, họ cũng có sao đâu. những ngày sau đó, trong một buổi phỏng vấn, Tom gặp một cô gái. họ nói chuyện với nhau và Tom mời cô một cốc cà phê. anh hỏi cô tên gì, cô mỉm cười và trả lời “Autumn”.

    bức ảnh “summer is gone and autumn has come” này đẹp, anh rất thích.

    trong rất nhiều chuyện, anh nghĩ rằng nếu cái này không qua thì cái kia sẽ không bao giờ tới. nếu những cơn mưa mùa hè ở lại mãi mãi thì làm sao có thể thấy lá vàng của mùa thu. vì vậy hãy cứ vui vẻ chấp nhận những gì đi qua và chờ đón những gì tươi mới nhất sắp đến.

    trong rất nhiều chuyện là như vậy. còn em có thể hiểu đơn giản hơn, theo một cách khác cũng được.

    vì trong một chừng mực sến súa cải lương gì đó vượt quá mức độ kiểm soát thì em là mùa thu.

    của anh.

    -

    anh,

    pth.

    “summer is gone and autumn has come”

    Tags

  6. cái này là hoang mang năm 22 tuổi. còn giờ thì vầy, đi đến nơi nào đó, nuôi một con mèo, sáng bán cà phê, khuya viết tiểu thuyết zĩm tỳnh,… rồi nói chuyện dí ba của một cô gái về việc cưới cổ làm vợ. kế đó thì bàn dí cổ dìa chuyện xây nhà en èn.

  7. thiệt đó

  8. xiêu vẹo buổi sáng trước hôm quit job một tuần…

  9. lâu lâu anh cũng lênh cbn đênh

  10. giữa hoang tàn lãng quên, nơi cuối đường có em, riêng chờ đợi anh…