một ngày nào đó mùa đông
hai đứa nắm tay nhau, bàn tay tụi mình là bếp lửa
cái chạm vai, nụ cười trên môi thay lời hứa
sẽ ở cùng nhau
sẽ đi chầm chậm thật lâu
tháng ngày dài rộng

dự định vậy thôi ai dè biển sóng
thấy lòng mình đảo điên
bên ngoài trời mưa, mưa sập mái hiên
anh thấy mình buồn theo tiếng mưa vỗ lên trên mái ngói
buổi tối buồn vô cùng

tự cười mình sao quá lạ lùng
mà lạ lùng hay lạnh lùng anh cũng không biết nữa
trời cứ mưa
anh thấy mình chết giữa trời mưa
kệ mẹ cuộc đời, tụi mình chết rũ giữa trời mưa